Friday, June 26, 2015


Chốn Bình An

"Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ,
Người khôn, người đến chốn lao xao." *

Đọc câu thơ cũ lòng nao
Người xưa vui thú trăng sao hải hồ
Thị phi ganh tị xô bồ
Quăng đi phiền muộn điểm tô cuộc đời

Mặc ai thế sự hơn thua
Mình ta một cõi bốn mùa bình an
Đôi khi thương chuyện bên đàng
Buồn vương khóe mắt hai hàng lệ tuôn

Nước trôi rồi cũng về nguồn
Cuộc đời phút chốc tay buông nợ trần

Sao Linh

Tuesday, June 23, 2015

   CON BÚP-BÊ VÀ CÀNH HOA HỒNG   .

TG chuyển ngữ.


Tôi đi vòng trong một tiệm Target và chứng kiến cảnh người thu-ngân đang trao lại một số tiền cho cậu bé. Cậu chỉ độ 5 hay 6 tuổi.
Người thu- ngân nói, “Rất tiếc là em không có đủ tiền để mua con búp-bê này”.
Đoạn cậu bé quay sang bà cụ đứng cạnh: “Bà à, bà có chắc là con không có đủ tiền không, bà?”
Bà cụ đáp: Con à, con biết là con không có đủ tiền để mua con búp-bê này mà”.
Rồi bà cụ bảo cậu bé cứ đứng đó chừng 5 phút để bà đi một vòng trong tiệm. Rồi bà lẩn đi ngay.
Cậu bé vẫn cầm con búp-bê trong tay.
Cuối cùng , tôi bước đến cậu bé và hỏi là cậu muốn tặng con búp-bê này cho ai.
“Đây là con búp bê mà em gái của con yêu thích lắm và ước ao có được trong Giáng Sinh này. Em ấy tin là Ông già Noel sẽ mang quà này lại cho em ấy.”
Tôi trả lời cậu bé rằng “thế nào Ông già Noel rồi cũng sẽ mang lại cho em con, con đừng lo.”
Nhưng cậu trả lời buồn bã. “Không, Ông già Noel không mang đến chỗ em đang ở được. Con phải trao con búp-bê này cho mẹ con, rồi mẹ con mới có thể trao lại cho em con khi mẹ đến đó.”
Đôi mắt cậu bé thật buồn khi nói những lời này.
“Em con đã trở về với Chúa. Ba con bảo là mẹ cũng sắp về với Chúa, bởi vậy con nghĩ là mẹ có thể mang con búp-bê này theo với mẹ để trao lại cho em con.”
Tim tôi như muốn ngừng đập.
Cậu bé nhìn lên tôi và nói: “Con nói với ba là hãy bảo mẹ đừng có đi vội. Con muốn mẹ con hãy chờ con đi mall về rồi hãy đi.”
Rồi cậu lấy ra cho tôi xem một tấm ảnh trong đó cậu đang cười thích thú.
“Con muốn mẹ mang theo tấm ảnh này của con để mẹ sẽ không quên con.
Con thương mẹ con và mong ước mẹ không phải bỏ con để đi, nhưng ba con nói là mẹ phải đi để ở cạnh em của con.”
Rồi cậu lặng thinh nhìn con búp-bê buồn bã.
Tôi vội vàng tìm ví bạc trong túi và nói với cậu bé: “hãy thử coi lại xem, biết đâu con lại có đủ tiền mua con búp-bê này thì sao!”
“Dạ”, cậu bé đáp, “con mong là có đủ tiền”. Không cho cậu bé thấy, tôi kẹp thêm tiền vào mớ tiền của cậu bé, và chúng tôi cùng đếm. Chẳng những đủ số tiền cho con búp-bê mà còn dư thêm một ít nữa.
Cậu bé nói: “Cảm ơn Chúa đã cho con đủ tiền!”
Rồi cậu nhìn tôi và nói thêm, “tối qua trước khi đi ngủ, con đã hỏi xin Chúa hãy làm sao cho con có đủ tiền để mua con búp-bê này để mẹ con có thể mang đi cho em con. Chúa đã nghe lời cầu xin của con rồi.”
“Con cũng muốn có đủ tiền mua hoa hồng trắng cho mẹ con, nhưng không dám hỏi Chúa nhiều. Nhưng Ngài lại cho con đủ tiền để mua búp-bê và hoa hồng trắng nữa.”
“Mẹ con yêu hoa hồng trắng lắm.”
Vài phút sau bà cụ trở lại, và tôi cũng rời khỏi tiệm.
Tôi làm xong việc mua sắm trong một trạng thái hoàn toàn khác hẳn với khi bắt đầu vào tiệm. Và tôi không thể rứt bỏ hình ảnh của cậu bé ra khỏi tâm trí tôi.
Đoạn tôi nhớ lại một bài báo trong tờ nhật báo địa phương cách đây hai hôm. Bài báo viết về một tài xế say rượu lái xe vận tải đụng vào xe của một thiếu phụ và một bé gái nhỏ.
Đứa bé gái chết ngay tại hiện trường, còn người mẹ được đưa đi cứu cấp trong tình trạng nguy kịch. Gia đình phải quyết định có nên rút ống máy trợ-sinh khỏi bệnh nhân hay không vì người thiếu phụ này không còn có thể hồi tỉnh ra khỏi cơn hôn mê.
Phải chăng đấy là gia đình của cậu bé?
Hai ngày sau khi gặp cậu bé, tôi đọc thấy trên báo là người thiếu phụ đã qua đời. Tôi bị một sự thôi thúc và đã mua một bó hoa hồng trắng và đi thẳng đến nhà quàn nơi tang lễ của người thiếu phụ đang diễn ra và mọi người đến nhìn mặt người quá cố lần cuối cùng.
Cô nằm đó, trong cỗ áo quan, cầm trong tay một cành hồng màu trắng với tấm ảnh của cậu bé và con búp-bê được đặt trên ngực của cô.
Tôi rời nơi đó, nước mắt đoanh tròng, cảm giác rằng đời tôi đã vĩnh viễn thay đổi. Tình yêu của cậu bé dành cho mẹ và em gái cho đến ngày nay thật khó mà tưởng tượng. Và chỉ trong một phần nhỏ của một giây đồng hồ, một gã lái xe say rượu đã lấy đi tất cả những gì thân thiết nhất của đời cậu.
Bây giờ bạn có 2 chon lựa:
1.Post lại sứ điệp này.
2.Cứ phớt lờ đi giống như câu chuyện này chẳng bao giờ đụng chạm gì đến tấm lòng của bạn.
“Chỉ một chút thiếu cố gắng sẽ luôn là nguyên nhân gây thất bại”.
Robert A. Schreiber
****************

THE DOLL AND THE ROSE !!!
I was walking around in a Target store, when I saw a Cashier hand this little boy some money back
The boy couldn't have been more than 5 or 6 years old.
The Cashier said, 'I'm sorry, but you don't have enough money to buy this doll.'
Then the little boy turned to the old woman next to him: ''Granny, are you sure I don't have enough money?''
The old lady replied: ''You know that you don't have enough money to buy this doll, my dear.''
Then she asked him to stay there for just 5 minutes while she went to look around. She left quickly.
The little boy was still holding the doll in his hand.
Finally, I walked toward him and I asked him who he wished to give this doll to.
'It's the doll that my sister loved most and wanted so much for Christmas. She was sure that Santa Claus would bring it to her.'
I replied to him that maybe Santa Claus would bring it to her after all, and not to worry.
But he replied to me sadly. 'No, Santa Claus can't bring it to her where she is now. I have to give the doll to my mommy so that she can give it to my sister when she goes there.'
His eyes were so sad while saying this.
'My Sister has gone to be with God. Daddy says that Mommy is going to see God very soon too, so I thought that she could take the doll with her to give it to my sister.''
My heart nearly stopped.
The little boy looked up at me and said: 'I told daddy to tell mommy not to go yet. I need her to wait until I come back from the mall.'
< /B>Then he showed me a very nice photo of him where he was laughing. He then told me 'I want mommy to take my picture with her so she won't forget me.''I love my mommy and I wish she doesn't have to leave me, but daddy says that she has to go to be with my little sister.'
Then he looked again at the doll with sad eyes, very quietly.
I quickly reached for my wallet and said to the boy. 'Suppose we check again, just in case you do have enough money for the doll?''
'OK' he said, 'I hope I do have enough.' I added some of my money to his without him seeing and we started to count it. There was enough for the doll and even some spare money.
The little boy said: 'Thank you God for giving me enough money!'
Then he looked at me and added, 'I asked last night before I went to sleep for God to make sure I had enough money to buy this doll, so that mommy could give It to my sister. He heard me!''
'I also wanted to have enough money to buy a white rose for my mommy, but I didn't dare to ask God for too much. But He gave me enough to buy the doll and a white rose.''
'My mommy loves white roses.'
A few minutes later, the old lady returned and I left with my basket.
I finished my shopping in a totally different state from when I started. I couldn't get the little boy out of my mind.
Then I remembered a local newspaper article two days ago, which mentioned a drunk man in a truck, who hit a car occupied by a young woman and a little girl.
The little girl died right away, and the mother was left in a critical state. The family had to decide whether to pull the plug on the life-sustaining machine, because the young woman would not be able to recover from the coma.
Was this the family of the little boy?
Two days after this encounter with the little boy, I read in the newspap er that the young woman had passed away.
I couldn't stop myself as I bought a bunch of white roses and I went to the funeral home where the body of the young woman was expos ed for people to see and make last wishes before her burial.
She was there, in her coffin, holding a beautiful white rose in her hand with the photo of the little boy and the doll placed over her chest.
I left the place, teary-eyed, feeling that my life had been changed forever.... The love that the little boy had for his mother and his sister is still, to this day, hard to imagine. And in a fraction of a second, a drunk driver had taken all this away from him.
Now you have 2 choices:
1) Repost this message.
2) Ignore it as if it never touched your heart
'A lack of effort will always cause failure!'
Robert A. Schreiber


  
 Yếm Đào     



Gió bay lật dải yếm đào

Để anh thơ thẩn ra vào nhớ mong

Yếm đào thắt đáy lưng ong

Sợi buông lơi lả dáng hồng kiêu sa


Ngày mai anh đánh đò qua

Mượn đôi dải yếm thêu tà phụng loan

Nồng nàn thu cúc xuân lan

Yếm đào khép mở ngọt làn da thơm


Hoa rừng ngào ngạt quế hương

Cài vào dải yếm cho vương vấn tình

Lỡ mai trắc trở điêu linh

Thì còn dải yếm buộc mình với ta


Trời chiều nhạn ngẩn ngơ sa

Mây vương mái tóc la đà sương bay

Nâng niu dải yếm trên tay

Buộc vào thương nhớ làm dây tơ hồng


Trúc  Lan



****************


Yếm Đào


Yếm đào hai mảnh gió lay

Để anh ngơ ngẩn bao ngày tương tư

Đêm nằm gối mộng tờ thư

Bóng trăng chênh chếch dường như say tình


Ước gì như bóng với hình

Cho ta kề cận đôi mình bên nhau

Con tim rung động xuyến xao

Dạt dào một giấc chiêm bao lạ thường




Yếm đào hai mảnh nhớ thương

Bờ vai lơi lả ngát hương thơm nồng

Ru anh một giấc phiêu bồng

Hồn anh lạc bến mê hồng đào nguyên


Sao Linh


**************

Yếm Trắng



Em buộc lơ là để yếm lơi

Lụa non óng ả ánh mây trời

Đôi bờ dây lỏng lòng xao xuyến

Mộng một lần thôi thắm suốt đời


Anh mộng gì đây em biết không

Bên thềm phơi yếm ngóng bên song

Nụ xuân vừa chớm em e ấp

Mong được đài hoa cho ấm lòng


Em bước qua vườn đất thoảng hương

Trời trong anh ước đứng bên đường

Dáng ai trong nắng hồng tinh khiết

Yếm trắng em sao mỏng lạ thường


Đêm về gối yếm anh xây mộng

Xây mãi mà sao vẫn như không

Em xa xôi quá tình chắc lỡ

Yếm trắng theo trời trôi mênh mông



BHL

Monday, June 22, 2015

Áo Trắng Ngày Xưa   


Áo trắng ngày xưa đã vắng rồi
U buồn nhớ mãi thủa xa xôi
Thăm em khép nép vê tà áo
Chưa hẹn câu thề đã cách đôi

Áo trắng ngày xưa như sương rơi
Đón sương nắng sớm thấy yêu đời
Theo em từng bước trên đường nhỏ
Muốn nắm tay mà không dám thôi

Tay đã cầm đâu mà không quên
Mắt đã hôn đâu vẫn êm đềm
Lòng chưa trao đổi câu âu yếm
Xa cách sao lòng vân vướng thêm

Áo trắng ngày xưa nay về đâu
Theo chồng hay khóc nhớ mưa ngâu
Sang thu còn nhớ ngày xa cũ
Đêm ngủ còn mang giấc mộng đầu

Tóc đã pha sương tưởng nguội lòng
Đêm về lặng lẽ nhìn qua song
Trăng sao còn sáng khung trời cũ
Em đâu rồi sao tôi không mong

Có phải tình yêu những lúc xưa
Hay lòng chỉ nhớ lúc trời mưa
Cơ đơn đợi lúc trời hơi lạnh
Nhớ em khi bướm viếng dậu thưa

Tôi yêu nhiều hay thương chút thôi
Biết chăng thì cũng đã muộn rồi
Em như sương sớm tan trong nắng
Chắc lại theo cùng mây trắng trôi

Áo trắng ngày xưa đã nhạt nhòa
Gặp em chắc cũng nhận không ra
Mắt tôi mờ nhạt hay em lạ
Xao xuyến mơ về mộng vắng xa

BHL

Cậu bé 5 tuổi người Mỹ nhớ kiếp trước là phụ nữ bị chết cháy


Tờ Daily Mail mới đây lại đăng tải một câu chuyện kỳ lạ về cậu bé Luke Ruehlman 5 tuổi (Mỹ) nhớ được chuyện tiền kiếp và khẳng định cậu đã từng là một phụ nữ chết trong một vụ cháy nnăm 1993 tại thành phố Chicago.
Theo đó, cậu bé 5 tuổi Luke Ruehlman, sống tại Cincinnati, Ohio, Mỹ khẳng định trong một cuộc sống khác, cậu bé là một phụ nữ da đen 30 tuổi, bị chết khi cố gắng nhảy ra từ một toà nhà đang cháy vào năm 1993.

Luke RuehlmanLuke Ruehlman 5 tuổi khẳng định cậu đã từng là một phụ nữ tên Pamela, nạn nhân trong vụ cháy nhà năm 1993.
“Kể từ khi 2 tuổi, Luke bắt đầu có rất nhiều biểu hiện lạ”, cô Erika, mẹ của Luke chia sẻ trên đài Fox8. Luke thường xuyên kể rất nhiều thông tin về người phụ nữ này. Cậu bé không ngừng nói với mẹ “Khi con còn là phụ nữ, con có mái tóc đen” hay “Trước đây con hay đeo đôi khuyên tai như thế này”.
Luke Ruehlman2
Luke liên tục nói rằng cậu bé là một người phụ nữ đã chết trước đó trong một vụ hoả hoạn và bị “đẩy về trái đất làm trẻ sơ sinh”, cô Erika cho biết thêm.
cau-be-nho-kiep-truoc1Cậu bé Luke 5 tuổi (trái) tin kiếp trước của mình là người phụ nữ tên là Pamela Robinson (phải)cau-be-nho-kiep-truoc2
ảnh Pam Robinson – đã chết trong vụ cháy khách sạn Paxton năm 1993
Ban đầu, Erika chỉ nghĩ con trai mình bị mắc chứng tưởng tượng. Nhưng sau đó, cô đã thử dùng những thông tin Luke kể và nhanh chóng tìm thấy một câu chuyện tin tức cũ, đề cập đến một người phụ nữ tên Pamela Robinsson, người đã chết khi khách sạn Paxton ở Chicago bị cháy năm 1993.

cau-be-nho-kiep-truoc3Cô Erika mẹ của Luke đã tìm hiểu và thấy những điều con trai kể rất giống với một vụ cháy nhà xảy ra năm 1993 (Fox 8)
Để xác minh đúng lời nói của Luke, đài truyền hình đã đưa ra một loạt những hình ảnh của nhiều phụ nữ da đen ở độ tuổi 30 và yêu cầu Luke chỉ ra Pamela Robinson. Và cậu bé đã chỉ chính xác. Luke thậm chí còn miêu tả rất nhiều nét tính cách và sở thích của cô Pamela ngày xưa như hâm mộ Stevie Wonder hay thích chơi đàn điện tử.
Theo: Daily Mail – thuvienhoasen.org

Sunday, June 21, 2015

Sự thật về nước Mỹ qua lời kể của một du học sinh Trung Quốc


tinhhoa.net-8WvjEh-su-that-ve-nuoc-my-qua-loi-ke-cua-mot-du-hoc-sinh-trung-quoc (1)

Tượng Nữ thần Tự do của Mỹ – Ảnh: ST

Tôi đã từng ôm giấc mộng được học tập ở đó, đã tìm mọi cách để tới được cái xứ sở siêu cường đó.
Tôi có thời gian qua Mỹ khá lâu. Và nói thật, đến giờ này tôi vẫn còn thấy hối hận vì sự lựa chọn đó! Truyền thông phương Tây đã khiến chúng ta mê muội rằng Hoa Kỳ là một xứ sở hiện đại! Tôi đã từng ôm giấc mộng được học tập ở đó, đã tìm mọi cách để tới được cái xứ sở siêu cường đó.
Nhưng than ôi những gì tôi chứng kiến ở Hoa Kỳ rất đáng thất vọng!
1. Công nghiệp
Nước Mỹ thật ra chỉ là một làng quê khổng lồ chậm phát triển!
Hồi trung học, chúng ta đã được dạy rằng, công nghiệp càng phát triển bao nhiêu thì môi trường càng bị xâm hại bấy nhiêu. Chúng ta biết rằng một thành phố công nghiệp tất phải có nhiều ống khói, nhiều nhà máy và khói bụi khắp nơi. Đó là biểu tượng của sự công nghiệp hóa. Thế mà ở tại xứ cờ hoa này lại không có một cái ống khói nào! Họa hoằn lắm mới thấy một vài cái nhỏ tí ti để trang trí nhà cửa thôi!
Và ở Mỹ, bạn cũng chỉ thấy toàn sông hồ trong sạch, chả tìm đâu ra nhà máy giấy, nhà máy luyện thép bên sông! Không khí trong lành thanh khiết này là dấu hiệu của một xã hội sơ khai chứ còn gì nữa! Chả có dấu vết gì của công nghiệp hóa cả!
tinhhoa.net-kczNnM-su-that-ve-nuoc-my-qua-loi-ke-cua-mot-du-hoc-sinh-trung-quocHồ Flathead, Mỹ – Ảnh minh họa
2. Kinh tế
Người Mỹ hầu như không biết làm kinh tế! Bạn biết đấy, nước họ có chỗ nào mà xa lộ không tới, vươn đến mọi làng mạc xa xôi, thế mà tịnh không thấy một trạm thu phí nào! Thế là mất toi cả núi vàng!
Ước gì tôi có thể xây dựng vài cái trạm thu phí! Chắc chắn dăm bữa nửa tháng là gom đủ tiền mua được cả tòa lâu đài trông ra Đại Tây Dương!
Hai bên xa lộ còn những cụm hồ hoang sơ tĩnh lặng. Thế mà chính quyền cứ để mặc cho lũ chim trời cá nước thỏa sức vẫy vùng, không nghĩ đến việc xây dựng vườn cảnh để thu lợi. Người Mỹ rõ ràng là không có đầu óc kinh tế tẹo nào.
3. Xây dựng
Trình độ xây dựng của người Mỹ còn sơ khai lắm. Ngoài một số ít tòa nhà chọc trời tại các thành phố lớn, tôi dám chắc bạn rất ít gặp những công trình bê tông ở nước Mỹ. Nhà của người Mỹ thường làm bằng gỗ và vài thứ vật liệu nhẹ khác.
Thử nghĩ mà xem, đến giờ này mà gỗ vẫn còn được dùng để xây dựng nhà cửa, thì có thể nói là trình độ kiến trúc của nước ngoại bang này còn thua xa trình độ của triều đại chúng ta xưa kia!
tinhhoa.net-NiuH15-su-that-ve-nuoc-my-qua-loi-ke-cua-mot-du-hoc-sinh-trung-quoc4. Văn hóa
Người Mỹ có cách suy nghĩ thật là lạc hậu và khờ khạo.
Hồi mới tới Mỹ, tôi thuê một xe chở hành lý giá 3 đô la. Nhưng tôi lại không có tiền lẻ. Một người Mỹ liền trả dùm tôi 3 đô la đó và vì thấy tôi lỉnh kỉnh đồ đạc nên đã giúp mang lên xe! Người này còn sẵn sàng mở cửa giúp tôi và hỏi tôi có cần giúp đỡ gì nữa không? Thế đấy!
Ở Trung Quốc, mấy chuyện này chỉ có vào thời Lôi Phong tức là vào những năm 50, 60 của thế kỷ trước thôi – còn bây giờ lối cư xử đó quá ư lạc hậu. (Lôi Phong là một thanh niên mà thời Mao thường nhắc tới như một tấm gương về đạo đức).
Hồi đó người ta chuộng lối sống ‘đạo đức giả’ nhưng bây giờ chúng ta không như vậy nữa. Bây giờ chúng ta nên sống thực dụng và trần trụi hơn, đó mới là hiện đại chứ! Tư duy của người Mỹ lạc hậu hơn chúng ta hàng mấy thập kỷ và không có dấu hiệu nào cho thấy họ có thể bắt kịp chúng ta!
5. Ẩm thực
Người Mỹ làm như không biết thưởng thức thịt thú rừng.
Một đêm nọ, tôi cùng các bạn cùng lớp lái xe đi đến một thành phố khác, thình lình có mấy con nai nhảy xổ ra. Anh bạn tôi lập tức thắng lại và bẻ sang hướng khác để tránh. Ai cũng biết tai nạn loại này có thể làm hỏng cả chiếc xe. Thế mà chính quyền đành bó tay không biết phải xử lý tụi thú hoang này như thế nào cơ đấy!
Người Mỹ làm như cũng không biết ăn thịt thú rừng, thậm chí không có nhà hàng nào bán thịt thú rừng, họ chả thiết đến loại thịt thú rừng thơm ngon bổ như hươu nai, và cũng chả thiết lấy sừng bọn thú này để kiếm bộn tiền!
Người Mỹ vẫn sống cùng những con thú hoang dã đó, thậm chí còn đưa ra những biện pháp để bảo vệ chúng. Quả thật, đó là một xã hội còn quá sơ khai!
tinhhoa.net-15Eg4R-su-that-ve-nuoc-my-qua-loi-ke-cua-mot-du-hoc-sinh-trung-quoc6. Phong cách
Người Mỹ làm như không biết tự trọng!
Các giáo sư Mỹ không quan tâm nhiều đến bề ngoài, họ không hề có cái gọi là phong thái bác học. Giáo sư Davis chẳng hạn, là một giáo sư tâm lý học cực kỳ nổi tiếng thế mà vào giờ nghỉ ông ấy cũng thường ăn bánh bích quy với sinh viên trong văn phòng của mình, và bàn tán xôm tụ với họ về bộ phim 21, hay về minh tinh Trung Quốc Chương Tử Di ! Ông cũng không có phong cách uy nghi của một nhà bác học, và điều đó làm tôi thất vọng ghê gớm!
Các nghiên cứu sinh sau tiến sĩ cũng không bao giờ ghi hai chữ Ph.D. lên danh thiếp của mình như ở nước ta. Họ thậm chí cũng không biết cách thể hiện vị thế của mình. Thành ra những người học với những ông thầy như vậy nếu trở thành những quan chức thì làm sao biết cách đi đứng nói năng cho đúng bộ lệ đây!
Còn ở Trung Quốc, giờ đây các công chức dường như rất biết cách để thu hút sự kính trọng của dân chúng, thậm chí đến cả vị giám đốc của một cơ quan tầm tầm ở Trung Quốc có khi còn uy thế hơn cả Tổng Thống Mỹ cơ đấy! Một công dân hạng ba của Trung Quốc có khi còn xa một công dân hạng nhất của Mỹ là vậy!
7. Học đường
Học sinh tiểu học Mỹ chả có lý tưởng cao xa gì sất.
Chúng không hề có ý định đi học để trở thành ông này bà nọ trong chính quyền! Không hề có học đường nào dành cho chủ tịch, bí thư, ủy viên tương lai, như tôi đã từng thấy hồi còn nhỏ ở quê nhà. Các em không có bài tập về nhà. Bài tập về nhà kiểu như các học sinh như các học sinh Trung Quốc là khá xa lạ ở Mỹ.
Trường học ở Mỹ chú trọng đến đạo đức, trước hết để giúp cho các đứa trẻ trở thành những công dân có đủ tư cách, sau đó mới tính đến chuyện lý tưởng lâu dài. Trở thành công dân có đủ tư cách ư? Một quan niệm nghe mới cổ hủ làm sao!
tinhhoa.net-5SMrnu-su-that-ve-nuoc-my-qua-loi-ke-cua-mot-du-hoc-sinh-trung-quoc8. Y tế
Người Mỹ làm lớn chuyện một cách kỳ cục khi có bệnh.
Đầu tiên họ đi bác sĩ khám bệnh, rồi bác sĩ kê toa. Rồi cầm toa đó đi mua thuốc, mua xong còn phải nghe dược sĩ hướng dẫn sử dụng… ôi chao mọi việc chẳng thể nhanh gọn như ở Trung Quốc… Tôi chả hiểu tại sao ở Mỹ lại phân biệt việc khám bệnh với việc bán thuốc… mà lẽ ra nên tách rời lợi nhuận với trách nhiệm!
Rõ ràng là các bệnh viện ở Hoa Kỳ không biết kiếm tiền mà! Sao lại phải nói tên thuốc cho bệnh nhân biết chứ?… chỉ có như vậy họ mới độc quyền bán thuốc với giá cao gấp cả chục lần cơ mà! Có quá nhiều cơ hội làm ăn béo bở thế mà họ không biết tranh thủ khai thác, rõ ràng kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa ở Mỹ đã chết rồi!
9. Báo chí
Ý kiến của công chúng Mỹ thật chả ra làm sao!
Đôi khi tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn với sự ngu dốt và khờ khạo của người Mỹ.
Chẳng hạn khi họ biết Trung Quốc có đài truyền hình và báo chí, họ đã hỏi tôi một câu ngu dốt như thế này: Hóa ra Trung Quốc cũng có báo chí à? Nghe mà bực cả người!
Chúng ta có những tờ báo tiếng Trung được Bộ Truyền Thông cho phép ấn hành sau khi đã rà soát một cách cẩn thận đấy chứ. Báo của chúng ta toàn là những bài ca tụng lãnh tụ lên mây cả, có đâu như báo Mỹ, công chúng đóng góp phê bình loạn cả lên, thậm chí còn dám “chửi” cả tổng thống nữa cơ đấy!
Báo chí chúng ta đâu có chuyện công khai mấy vụ bê bối của quan chức, bởi nếu cứ tung hê lên thì sau này ai mà muốn làm lãnh đạo nữa chứ!
tinhhoa.net-KtZrVX-su-that-ve-nuoc-my-qua-loi-ke-cua-mot-du-hoc-sinh-trung-quoc10. Tâm linh
Người Mỹ có đời sống tinh thần hết sức vô vị nhạt nhẽo.
Tôi chả hiểu tại sao trước mỗi bữa ăn họ lại lẩm bẩm mấy câu kinh thánh nghe hết sức khờ khạo: “Cầu Chúa phù hộ nước Mỹ”.
Thật là buồn cười quá đi: Nếu Chúa phù hộ nước Mỹ thì làm sao lại để nước Mỹ lạc hậu, sơ khai, đơn giản đến thế này? Cầu Chúa có ích lợi gì chứ? Thực tế nhất là bạn nên dành thời gian đó để đi lễ thủ trưởng như ở nước ta!
Đó mới đúng là hiện đại chứ lỵ!
11. Lối sống
Người Mỹ chả có khái niệm về thời gian.
Bất luận chuyện lớn chuyện nhỏ, người Mỹ đều ngoan ngoãn đứng vào hàng chờ đợi…
Còn chúng ta – như bạn biết đấy – khôn hơn nhiều!
Bất kể đám đông như thế nào, chúng ta vẫn có kỹ năng chen lấn tuyệt vời, điều này giúp tiết kiệm thời gian, và tránh được sự mệt mỏi khi đứng chờ!
Nếu ai đó biết đi cổng sau thì kết quả tiết kiệm thời gian còn tuyệt hơn nữa..
Thế mà những người Mỹ lẩm cẩm lại không biết đến những điều hay ho đó cơ chứ!
12. Mua bán
Những cửa hàng ở Mỹ có một phong cách buôn bán hết sức vô lý: Bạn có thể đem trả lại hàng hóa vài tuần sau khi đã mua về mà thậm chí cũng không cần nêu lý do. Ở ta thì làm gì có chuyện cho đổi hàng mà không hò hét quát tháo nhau ra trò chứ!
tinhhoa.net-b4CBB1-su-that-ve-nuoc-my-qua-loi-ke-cua-mot-du-hoc-sinh-trung-quoc13. An toàn
Nước Mỹ không an toàn chút nào! Tôi nói điều này bởi có tới 95% nhà dân không có tới lưới chống trộm và lại không có hàng rào xung quanh, và điều kỳ lạ nữa là: Chả biết mấy tên trộm đi đâu hết rồi? Có nhiều ngôi nhà đẹp đẽ sang trọng mà ban đêm nhiều người Mỹ còn không biết khóa cửa lúc họ đi ngủ nữa. Thật mất an toàn hết sức!
14. Giao thông
Người Mỹ sao mà nhút nhát và yếu đuối quá vậy không biết! Tôi nói điều này cũng bởi có tới 95% tài xế không dám vượt đèn đỏ! Ở nước ta thì phần lớn tài xế đều có thừa dũng cảm vượt đèn đỏ.
Và mặc dầu 99% dân Mỹ có xe hơi, vậy mà cách lái xe của họ thật lạ: Bao nhiêu là xe cộ lưu thông nhưng không mấy khi nghe tiếng còi xe, phố xá vì thế vắng lặng đến nỗi cứ ngỡ không phải là phố xá nữa, tại sao người lái xe lại không bóp còi inh ỏi cho sướng tay như ở bên ta nhỉ? Phố xá bên Mỹ làm sao mà bì được với phố xá ồn ào náo nhiệt ở Trung Quốc cơ chứ!
15. Tình cảm
Người Mỹ rất là thiếu tình cảm và hình như không có cảm xúc. Có tới 95% nhân viên người Mỹ không nghĩ tới việc phải làm gì cho tiệc cưới của sếp hoặc của con cái sếp, họ chẳng bao giờ phải vắt óc tìm ra lý do để chăm sóc sếp của mình. Ở Trung Quốc liệu có ai điên đến mức bỏ qua cơ hội chăm sóc sếp của mình không? Nói cách khác, có ai dám làm điều đó không? Hãy xem, người Trung Quốc chúng ta có biết bao nhiêu là tình cảm thương mến đối với lãnh đạo!
16. Nhạy bén
Người Mỹ không nhạy bén chút nào! 99% người Mỹ đều đi học, đi làm, và thăng quan tiến chức, mà không hề biết đến sự cần thiết của “phong bì” để có thể mở ra một cánh cửa… sau, để giúp cho họ được thăng quan tiến chức nhanh hơn, giống như người Trung Quốc chúng ta!
Vậy thì còn đi Mỹ để làm gì nữa cơ chứ??!!!!

Sưu tầm trên net

Bánh Kẹp Ngò
Van Tran


BÁNH KẸP NGÒ

Bánh kẹp cuộn dài dài thì em còn nhớ rõ còn bánh kẹp ngò 

này là quả thật em chỉ nhớ man mán là hồi còn nhỏ thì có ăn 

nhưng mãi sao này hình như quên hẳn cái bánh này luôn. 

Hôm nay làm chơi chơi vậy mà ăn béo béo thơm thơm , ăn 

ghiền luôn đó các chị.

Công thức :

1 lon nước cốt dừa
Mè đen

200g đường cát
80g bơ

300g bột gạo
2 trứng
Vani
Đánh trứng bằng cây chổi, cho đường, bơ vô đánh tan, cho 

nước cốt dừa sau cùng cho bột gạo vô. Cho bột nghỉ 30p 

mới đỗ vào khuôn vặn lửa số 3, rải ngò, đậy nắp chờ 2 phút 

lấy ra nhanh tay trét bơ đậu phộng và gấp mép. Phải làm 

thiệt nhanh tay nha chậm quá là bánh cứng không gấp được 

đâu